Essay
Author: Son Nguyen Hoang
Word: 1293
Language: Vietnamese
Created On: 25 Jul 2026
Viết cho quả Trám, một thứ của ngon độc lạ nhưng hiếm ai biết đến.
Có ai là người Việt Nam mà không vui lên khi thấy bạn bè năm châu yêu thích bát phở Bò, khi thấy họ nhâm nhi một ly cà phê trứng beo béo mà thơm lừng? Thấy hai chữ banhmi kiêu hãnh xuất hiện trên những mặt báo thế giới? Đúng thật, chẳng ai giấu nổi niềm sung sướng khi ấy. Tuy nhiên, với những người sành ăn, với những tay thích chu du bốn bể, thích ngắm nghía những nơi không ai ngắm, thích cần mẫn đào xới ở những chốn lạ lùng, hoang vu, nơi rừng thiên nước độc, cốt để kiếm tìm những hương vị mới. Họ hẳn sẽ hơi buồn đấy. Ấy là vì cứ mỗi khi nhắc đến các món mỹ thực của xứ ta, họ hẳn là phải bồn chồn, phải nuối tiếc, phải đau đáu trăn trở. Vì lẽ gì mà họ tâm tư? Ấy là vì họ nhận ra một sự thật phũ phàng rằng ngoài phở, ngoài cafe, ngoài những món tiêu biểu mang danh quốc thực ấy vẫn là hằng ha sa số những của ngon vật lạ ngoài kia, những thứ mà chẳng bao giờ được đoái hoài trong những nhà hàng Michelin mang tiếng là danh giá. Chẳng ai thèm sục sạo tìm kiếm những hương vị ấy cả, để rồi chúng chỉ được biết đến trong bóng tối. Trong những bữa cơm gia đình rau cà đơn sơ mà giản dị. Trong những sớm tháng mười khi Hà Nội trời đất đượm mùi hoa sữa, đượm mùi tình yêu và ngan ngát mùi gió thu yên ả. Quả Trám theo tôi là một món như thế đấy. ...